Những sai lầm của tuổi trẻ, đến một ngày nào đó trở thành ký ức, sẽ dần dần bị thời gian vùi lấp đi. Đến cuối cùng, những ai đang ở lại bên cạnh chúng ta, là những người chúng ta thật sự cần phải trân trọng họ.
Bóng đen quá khứ biến mất, còn tôi vẫn tiếp tục bước lên phía trước... toàn bộ sự việc, hóa ra không đau đớn như tôi vẫn tưởng. Trái lại, với tôi mọi chuyện đã bắt đầu trở thành quá vãng, một thứ hồi ức trong quá khứ.
Có người đã từng nói với tôi, đừng vì những người đã ra đi mà nuôi đau khổ, cũng đừng vì một lần sơ sẩy mà khư khư giữ chặt vết thương, không cho nó liền sẹo.
***
Hội đồng giám khảo vẫn cho tôi cơ hội cuối cùng để thay đổi kết quả. Ngày hôm đó, cả Bảo Thanh và Thành cũng đến xem. Tất nhiên, tôi không cố chấp chọn Hồ thiên nga nữa, bởi vì tôi biết, mình vẫn còn phải đi tiếp một chặng đường dài mới có thể thực hiện được ước mơ.
Và tôi càng không cố chấp với tình bạn của tôi, và với mối tình đầu đã đi qua. Tôi với Bảo Thanh vẫn là bạn, bởi vì chúng tôi đã trải qua thử thách lớn đến nỗi, chính tôi còn không dám tưởng tượng mình có thể vượt qua.
Còn Thành đã vĩnh viễn trở thành quá khứ, là trải nghiệm của tôi về tình yêu đầu đời. Cũng là người khiến cho tôi khóc hết nhiều nước mắt nhất, đau lòng cũng nhiều nhất, và tổn thương cũng sâu sắc nhất.
Dẫu cho chúng tôi không thể quay lại, nhưng tôi vẫn trân trọng anh ấy của quá khứ. Bởi vì trong quá khứ đó, tôi đã từng yêu, đã từng biết đuổi theo ước mơ, đã từng nuôi thật nhiều hy vọng.
Những sai lầm của tuổi trẻ, đến một ngày nào đó trở thành ký ức, sẽ dần dần bị thời gian vùi lấp đi. Đến cuối cùng, những ai đang ở lại bên cạnh chúng ta, là những người chúng ta thật sự cần phải trân trọng họ.
Bóng đen quá khứ biến mất, còn tôi vẫn tiếp tục bước lên phía trước... toàn bộ sự việc, hóa ra không đau đớn như tôi vẫn tưởng. Trái lại, với tôi mọi chuyện đã bắt đầu trở thành quá vãng, một thứ hồi ức trong quá khứ.
Có người đã từng nói với tôi, đừng vì những người đã ra đi mà nuôi đau khổ, cũng đừng vì một lần sơ sẩy mà khư khư giữ chặt vết thương, không cho nó liền sẹo.
***
Hội đồng giám khảo vẫn cho tôi cơ hội cuối cùng để thay đổi kết quả. Ngày hôm đó, cả Bảo Thanh và Thành cũng đến xem. Tất nhiên, tôi không cố chấp chọn Hồ thiên nga nữa, bởi vì tôi biết, mình vẫn còn phải đi tiếp một chặng đường dài mới có thể thực hiện được ước mơ.
Và tôi càng không cố chấp với tình bạn của tôi, và với mối tình đầu đã đi qua. Tôi với Bảo Thanh vẫn là bạn, bởi vì chúng tôi đã trải qua thử thách lớn đến nỗi, chính tôi còn không dám tưởng tượng mình có thể vượt qua.
Còn Thành đã vĩnh viễn trở thành quá khứ, là trải nghiệm của tôi về tình yêu đầu đời. Cũng là người khiến cho tôi khóc hết nhiều nước mắt nhất, đau lòng cũng nhiều nhất, và tổn thương cũng sâu sắc nhất.
Dẫu cho chúng tôi không thể quay lại, nhưng tôi vẫn trân trọng anh ấy của quá khứ. Bởi vì trong quá khứ đó, tôi đã từng yêu, đã từng biết đuổi theo ước mơ, đã từng nuôi thật nhiều hy vọng.
Những sai lầm của tuổi trẻ, đến một ngày nào đó trở thành ký ức, sẽ dần dần bị thời gian vùi lấp đi. Đến cuối cùng, những ai đang ở lại bên cạnh chúng ta, là những người chúng ta thật sự cần phải trân trọng họ.
Bóng đen quá khứ biến mất, còn tôi vẫn tiếp tục bước lên phía trước... toàn bộ sự việc, hóa ra không đau đớn như tôi vẫn tưởng. Trái lại, với tôi mọi chuyện đã bắt đầu trở thành quá vãng, một thứ hồi ức trong quá khứ.
Có người đã từng nói với tôi, đừng vì những người đã ra đi mà nuôi đau khổ, cũng đừng vì một lần sơ sẩy mà khư khư giữ chặt vết thương, không cho nó liền sẹo.
***
Hội đồng giám khảo vẫn cho tôi cơ hội cuối cùng để thay đổi kết quả. Ngày hôm đó, cả Bảo Thanh và Thành cũng đến xem. Tất nhiên, tôi không cố chấp chọn Hồ thiên nga nữa, bởi vì tôi biết, mình vẫn còn phải đi tiếp một chặng đường dài mới có thể thực hiện được ước mơ.
Và tôi càng không cố chấp với tình bạn của tôi, và với mối tình đầu đã đi qua. Tôi với Bảo Thanh vẫn là bạn, bởi vì chúng tôi đã trải qua thử thách lớn đến nỗi, chính tôi còn không dám tưởng tượng mình có thể vượt qua.
Còn Thành đã vĩnh viễn trở thành quá khứ, là trải nghiệm của tôi về tình yêu đầu đời. Cũng là người khiến cho tôi khóc hết nhiều nước mắt nhất, đau lòng cũng nhiều nhất, và tổn thương cũng sâu sắc nhất.
Dẫu cho chúng tôi không thể quay lại, nhưng tôi vẫn trân trọng anh ấy của quá khứ. Bởi vì trong quá khứ đó, tôi đã từng yêu, đã từng biết đuổi theo ước mơ, đã từng nuôi thật nhiều hy vọng.
Những sai lầm của tuổi trẻ, đến một ngày nào đó trở thành ký ức, sẽ dần dần bị thời gian vùi lấp đi. Đến cuối cùng, những ai đang ở lại bên cạnh chúng ta, là những người chúng ta thật sự cần phải trân trọng họ.